Danh gia vọng tộc – Chương 66 (1)

Chương 66 (1)

Do ban sáng Ngô thị bị phạt, Hạ ma ma rất sợ đến đêm vết thương của nàng ta sưng tấy, cho nên đích thân cùng Lăng Yến phục dịch bên ngoài, lúc bọn họ nghe thấy động tĩnh liền ba chân bốn cẳng vào phòng, thấy Ngô thị nằm ngã ngửa trên đất.

Ngô thị toát mồ hôi lạnh toàn thân, nàng ta là người từng sinh ba đứa con, nhìn vũng máu dưới chân liền biết khó giữ nổi đứa bé. Lúc sinh Diêu Cẩm Ngọc, Ngô thị từng bị xuất huyết sau sinh, tổn thương thân thể, dù sau cẩn thận tĩnh dưỡng nhưng vẫn khó mang thai, bây giờ khó khăn lắm mới có đứa trẻ này, nàng ta đương nhiên vô cùng quý trọng, chẳng ngờ đã qua ba tháng đầu nguy hiểm, thế nhưng vẫn không giữ được đứa bé.

Mấy ngày gần đây liên tiếp chịu đựng đả kích, giờ đây nỗi hận trong lòng Ngô thị dâng mạnh như sóng dữ, đôi mắt đỏ quạch, thần sắc dữ tợn khôn kể. Hạ ma ma và Lăng Yến chạy vào, trông thấy dưới ánh đèn, sắc mặt Ngô thị trắng bợt như tờ giấy, dưới chân lềnh bềnh vũng máu đỏ tươi, hai màu trắng đỏ quyện nhau như ánh sáng của ma quỷ, Hạ ma ma còn kìm được, chứ Lăng Yến thì sợ hãi mềm nhũn tay chân, vội vã che kín miệng mới không hét lên.Hạ ma ma hoảng hốt quỳ ngay xuống đất đỡ Ngô thị vào lòng, trông dáng vẻ nàng biết ngay là đứa bé khó giữ, tức thì vừa thương vừa xót, chỉ hận không thể lấy thân chịu thay nàng ta. Ngô thị được Hạ ma ma ôm lấy, nàng ta cấu chặt lấy cánh tay Hạ ma ma, tựa hồ vừa muốn trút hết nỗi lòng vừa muốn bắt lấy tia hy vọng mong manh, cơn đau khiến Hạ ma ma định thần lại, thấy Lăng Yến vẫn ngơ ngẩn tại chỗ, bà vội quở trách: “Còn không mau gọi người!”Lăng Yến bấy giờ mới hấp tấp xoay người chạy đi, nhưng bỗng nghe thấy giọng nói yếu ớt nhưng sắc bén của Ngô thị vang lên: “Nói rằng vết thương ở tay ta tái phát, lén đi mời Chu đại phu tới, đừng làm ầm lên.”

Hạ ma ma nheo mắt, Lăng Yến hiểu ra, vội vã chạy đi. Chốc lát sau Lăng Sương tiến vào, cùng Hạ ma ma đưa Ngô thị nằm lên giường, dọn dẹp qua loa thì Chu đại phu tới, y chăm chú bắt mạch cho Ngô thị, sau rồi lắc đầu thở dài. Biết rằng chắc chắn sẽ mất đứa bé, Ngô thị quay đầu vào trong, lặng lẽ rơi lệ, Chu đại phu bất ngờ chau mày lên tiếng: “Hôm nay khi trở về phu nhân có dùng thuốc an thai không?”

Ngô thị nghe vậy giật nảy người, quay đầu lại, nhấc nửa người dậy nhìn chăm chăm vào Chu đại phu.

Hạ ma ma đoán được tâm ý Ngô thị, lập tức hỏi thay: “Chu đại phu luôn là người chăm sóc cái thai của phu nhân, lúc trước khi đưa phu nhân về, chính ngài đã bắt mạch, lại bảo người uống thuốc dưỡng thai, phu nhân uống xong xuôi mới nằm nghỉ, người còn sợ thuốc dưỡng thương ảnh hưởng tới đứa bé nên không dám dùng. Lúc trước ngài chẳng từng nói mạch bình thường, không ảnh hưởng tới thai nhi cơ mà, sao trước khi đi ngủ còn tốt, giờ đột nhiên lại thế này…”

Chu đại phu tỏ vẻ khó tin, đáp: “Lúc trước tại hạ quả thực thấy mạch tượng vẫn ổn định, thuốc dưỡng thai cũng do chính tay tại hạ kê, đáng lẽ phu nhân uống thuốc xong phải khá lên, nhưng giờ cái thai lại khó giữ, cứ như thể phu nhân đã hít nhầm xạ hương* hoặc dùng thứ độc hại nào đó…”

*Xạ hương: Là chất tiết khô đựng trong túi thơm của con Chồn hương (Hươu xạ) đực đã trưởng thành, rất hại cho phụ nữ có thai.

Ngô thị vẫn luôn thấy có gì đó kỳ quái, bây giờ nghe Chu đại phu nói thế càng dấy lên phẫn hận, lập tức siết chặt tay, trầm giọng nói: “Ngươi khẳng định như vậy sao?!”

Chu đại phu lưỡng lự, lắc lắc đầu đáp: “Tại hạ không dám nói bừa, chỉ xem mạch tượng của phu nhân thì rất khó định chắc. Phu nhân tầm tuổi này còn mang thai, vốn không dễ chăm dưỡng, hơn nữa mấy ngày qua người còn mang tâm tình u ất, bất ổn, khiến suýt sảy thai, hôm nay lại bị phạt đánh, cơ thể suy yếu dần, có lẽ vì vậy mới không giữ được đứa bé.”

Ngô thị vừa đau lòng vừa hối hận, chẳng màng tới lời Chu đại phu, chỉ một mực cho rằng có kẻ hãm hại mình, nàng ta nhất định phải trả lại món nợ máu này. Ngô thị nghĩ vậy rồi ra hiệu với Hạ ma ma, bà ta lập tức mời Chu đại phu ra ngoài kê đơn, đoạn dúi vào tay y một tấm ngân phiếu, dặn dò: “Chuyện này không được để lộ, phu nhân chẳng qua vì vết thương sưng tấy, cho nên mời ngài tới xem sao.”

Chu đại phu quanh năm khám bệnh cho cả phủ, vốn bị Ngô thị mua chuộc từ lâu, nghe vậy lập tức gật đầu đáp ứng, Hạ ma ma sai Lăng Yến đưa y ra ngoài, ra lệnh cho Lăng Tiêu đi sắc thuốc, rồi cùng Lăng Sương thay quần áo và giường chiếu cho Ngô thị. Xong xuôi đâu đấy thì Ngô thị cất lời căn dặn: “Hôm nay ta bệnh không rời giường nổi, chuyện điều tra giao cả lại cho ma ma, dám hãm hại con ta, ta nhất định sẽ đáp lại gấp mười lần! Nếu quả thật có kẻ ăn cây tào, rào cây sung, giở trò yêu ma quỷ quái, ta muốn kẻ đó sống không được, chết không xong!”

Hạ ma ma khóc rưng rưng, thương xót nói: “Phu nhân yên tâm, lão nô lập tức đi tìm hiểu, nếu quả thật có kẻ hãm hại người, lão nô sẽ là người đầu tiên không tha cho kẻ đó. Giờ đứa bé đã đi rồi, phu nhân cũng nên chuyên tâm điều dưỡng thân thể, nếu chẳng may bệnh tình nặng thêm thì chẳng phải trúng ý kẻ khác sao?”

Chờ Ngô thị nhắm mắt lại, Hạ ma ma mới hít sâu một hơi, sai Lăng Sương hầu hạ cẩn thận, đoạn bước nhanh ra ngoài.

Đêm dài miên man, trong khuê phòng của Tứ tiểu thư tại Y Huyền viện, gió xoáy qua ngọn đèn, khiến hoa đèn* nổ đôm đốp, màn che phất phơ, quang cảnh lúc mờ lúc tỏ, cách tấm lụa mỏng, Cẩm Sắt vận đồ ngủ gấm nằm trên giường, một tay thõng khỏi chăn, nàng ngủ không an giấc, thân thể nho nhỏ cuộn tròn, hai tay ghì chặt lấy người, mười ngón tay bấu chặt chiếc chăn tím nhạt. Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi cau lại, giống như đương gặp ác mộng, vầng trán lấm tấm mồ hôi.

*Đèn ở đây là cái lồng đèn đặt nến bên trong, hoa đèn là hoa nến.

Bất thình lình, Cẩm Sắt bừng tỉnh, đôi mắt vốn điềm nhiên tự tại, giờ đây trong bóng đêm chớp nháy kinh hoàng, đau thương hòa lẫn với thống hận. Gương mặt đầy máu của Văn Thanh trong mơ lại lần nữa hiện lên, Cẩm Sắt nhắm chặt mắt lại, hàng mi dày run run tố cáo sự hoảng sợ hãi hùng của chủ nhân.Kiếp trước khi Văn Thanh chết thảm, nàng rất hay gặp ác mộng, trong mộng chỗ nào cũng đầy máu, có cơ thể đẫm máu của Văn Thanh, có bóng hình người thân đã mất, ánh mắt họ đầy vẻ trách móc, khiến lòng nàng như vỡ vụn. Nửa đêm gặp ác mộng chưa phải đáng sợ nhất, cái đáng sợ hơn chính là màn đêm đằng đẵng sau đó, bi thương dâng đầy như thác lũ, chầm chậm nuốt chửng nàng, giày vò thần trí nàng, kéo nàng vào sâu trong bóng tối, chẳng thể thấy được ánh sáng.Khi đó ác mộng luôn quấy nhiễu nàng, giờ tuy đã sống lại, nhưng nàng vẫn không thể yên giấc dù chỉ một ngày. Cảnh trong mộng vẫn y hệt, duy cảm xúc sau khi tỉnh mộng là khác, vơi bớt nỗi bi thương và cô quạnh, song nhiều thêm sự lo sợ. Cẩm Sắt luôn nghĩ rằng ông trời ban ơn cho nàng sống lại để cứu mạng em trai, sau khi sống lại, nàng đã cố gắng thay đổi không ít chuyện. Nhưng sống trong hang hùm ổ sói, nàng lại thân cô thế cô, nguy hiểm vẫn rình rập khắp nơi như trước, tuy chuyện Bình Nhạc quận chúa sinh nở thuận lợi khiến Cẩm Sắt vững dạ hơn, thêm tin rằng có thể sửa mệnh, nhưng ngày nào em trai chưa bình an vượt qua kiếp nạn, ngày ấy nàng còn không thể an tâm.Chuyện xảy ra lúc ban ngày càng khiến nàng thấu hiểu sự thâm độc tàn nhẫn của kẻ địch, nếu trước kia lúc rời phủ nàng không ngẫu nhiên chạm trán Hoàn Nhan Tông Trạch, nếu không nhờ hai gã ám vệ kia, giờ này nàng còn có thể ngồi đây mà cảm thán? Nhóm tộc trưởng chỉ muốn duy trì yên ấm giả tạo, chắc hẳn sẵn lòng bỏ qua chị em nàng để bảo toàn danh tiếng Diêu thị, may mà có Dương Tùng Chi ra mặt, nàng lại dâng thêm một vạn lượng bạc mới đổi được chút ít che chở, khiến Ngô thị phải chịu phạt. Nếu nàng không tính trước một bước mà kết giao với phủ Trấn Quốc Công, chỉ sợ hôm nay, dù toàn mạng trở về cũng khó mà chiếm được sự đối đãi công bằng của nhóm trưởng bối.

Nghĩ vậy, tâm trạng Cẩm Sắt dần bình tĩnh lại, giống như hạt mầm vùi sâu trong đất đen chợt thức tỉnh, vươn mình đón mưa hứng ánh sáng, bừng lên mạnh mẽ. Nàng nhắm mắt một lúc rồi mở ra, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời bên ngoài, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu xuống, đôi mắt trong vốn gợn sóng giờ trở nên tĩnh lặng điềm nhiên.

Áo mỏng thấm đẫm mồ hôi, cả người nhớp nháp khó chịu, Cẩm Sắt rời giường, nhẹ nhàng khoác thêm áo choàng bước tới bàn bát tiên rót nước, đang định đặt ấm trà xuống thì nghe thấy bên cửa sổ vang lên tiếng động.

Cẩm Sắt giật mình, lập tức trở về giường lấy thuốc mê và con dao găm, rồi chăm chú lắng nghe động tĩnh, hình như vọng tới không phải tiếng người, mà là tiếng chim, nàng chợt hiểu ra, thầm thở phào một hơi, tiến lên mở tung cửa sổ, quả nhiên một bóng trắng cuốn theo sương đêm vọt vào, đích thực là Chúa Sơn Lâm.

Nó phi thẳng xuống chiếc bàn, vộc mỏ vào chén nước mà Cẩm Sắt mới rót, đớp một hơi cạn sạch, rồi dùng cái mỏ dính nước liếm láp bộ lông, chẳng màng tới Cẩm Sắt, bay sang ghế thái sư đánh một giấc ngon lành.

Từ lúc Chúa Sơn Lâm biến mất trên núi thì không thấy trở về, Cẩm Sắt cứ tưởng nó đi hẳn, giờ thấy tư thái nó như vậy đành bất đắc dĩ chẳng biết làm sao.

“Tiểu thư…” Giọng nói của Bạch Chỉ vang lên, Cẩm Sắt quay đầu lại, thấy nàng mặc áo mỏng, bộ dạng ngái ngủ bước vào, hiển nhiên đã bị Chúa Sơn Lâm làm tỉnh giấc.

Nhìn con chim ngủ ngon lành trên ghế thái sư, lại thấy chén trà đổ nghiêng ngả, Bạch Chỉ hiểu ra tiếng động ban nãy tới từ đâu, tức thì bĩu môi với Chúa Sơn Lâm, nhìn sang Cẩm Sắt nói: “Tiểu thư tỉnh lại sao không gọi nô tỳ, uống trà lạnh không tốt cho sức khỏe, để nô tỳ đi đun nước mang vào.”

Dứt lời liền định xoay đi, Cẩm Sắt vội bảo: “Thôi, ta không khát, ngoài trời lạnh lắm, đừng đi nữa.”

Bạch Chỉ dừng bước, thấy Cẩm Sắt có vẻ mệt mỏi thì cau mày nói: “Hay để nô tỳ đi sắc cho tiểu thư bát thuốc an thần, hôm qua tiểu thư mệt mỏi cả ngày, chắc khó ngủ nổi, huống chi tiểu thư đang tuổi trưởng thành, đêm ngủ không ngon giấc sẽ tổn tại tới sức khỏe.”Cẩm Sắt mỉm cười bảo: “Ta ngủ luôn đây, mệt quá nên đặt lưng xuống là thiếp đi ngay, không cần sắc thuốc đâu, ngươi cũng mau ngủ đi, hai ngày nay ngươi cũng vất vả nhiều.”Thấy Cẩm Sắt vừa nói vừa che miệng ngáp, Bạch Chỉ cứ tưởng Cẩm Sắt bị Chúa Sơn Lâm đánh thức, vì thế thầm mừng rỡ, gật đầu bước ra. Cẩm Sắt lúc này mới chậm rãi bước tới chỗ con chim, gỡ ống trúc từ chân nó xuống.Nàng ngồi xuống giường, mở tờ giấy dưới ánh sáng leo lét, cứ tưởng trong giấy sẽ ghi chỗ ở của vợ con Bạch Câu Nhi, hoặc là tìm ra manh mối bên kho chế tạo vũ khí, Cẩm Sắt còn đương cảm thán Hoàn Nhan Tông Trạch hành sự nhanh nhẹn, ai ngờ trên giấy không phải vậy,Cẩm Sắt vốn điềm tĩnh chín chắn, ít khi xúc động, nhưng những gì viết trên giấy lại khiến nàng vừa buồn bực vừa xấu hổ, đôi gò má đỏ bừng.

Nét chữ rồng bay phượng múa, nhưng đặc những dòng thơ tương tư triền miên. Cẩm Sắt nhìn lướt qua rồi lập tức thả vào nến. Ngọn lửa liếm nhanh, tờ giấy ra tro, gió đêm thổi tan biến, nhưng từng câu từng chữ dường như đã in đậm vào trong lòng nàng, không ngừng hiện lên.

“Đương thì ngã túy mai hoa hương, mỹ nhân nhan sắc kiều như hoa.
Kim nhật mỹ nhân khí ngã khứ, châu bạc nguyệt minh thiên chi nhai.
Thiên nhai quyên quyên thường nga nguyệt, tam ngũ nhị bát doanh hựu khuyết.
Thúy mi thiền tấn sinh biệt ly, nhất vọng bất kiến tâm đoạn tuyệt.
Tâm đoạn tuyệt, kỷ thiên lý, mộng trung túy ngọa vu sơn vân, giác lai tư đoạn miên giang thủy.
Miên giang lưỡng ngạn hoa mộc thâm, mỹ nhân bất kiến sầu nhân tâm.
Mỹ nhân hề mỹ nhân, bất tri vi mộ vũ hề vi triêu vân, tương tư nhất dạ mai hoa phát, hốt đáo song tiền nghi thị quân.”

*Đây là bài thơ Hữu Sở Tư của tác giả Lô Đồng. Dưới đây là bản dịch thơ của Trần Tuấn Khải. Nguồn: thivien (Với nhiều bản dịch khác nhau)

Khi ta say ở nhà ai,
Mặt ai xinh đẹp tươi cười như hoa.
Bây giờ ai vội lìa ta,
Lầu xanh rèm ngọc xa xa chân trời.
Bóng trăng xoay chuyển đầy vơi,
Tóc xanh mày biếc cho người phân ly!
Trông theo nào có thấy chi,
Riêng lòng đôi đoạn đứt chia nghìn tầm.
Non Vu nhớ lúc say nằm,
Đùng khi tỉnh dậy lệ dầm sông Tương.
Sông Tương hoa cỏ mơ màng,
Mỹ nhân chẳng thấy lòng càng xót xa.
Ôm cầm dạo khúc khuây khoa,
Điệu cao, dây đứt, ai là tri âm !
Mỹ nhân ơi hỡi mỹ nhân,
Biết là mộ vũ, triêu vân đâu giờ?
Một đêm trằn trọc tương tư,
Thấy hoa mai nở vội ngờ bóng ai.

Cẩm Sắt nằm trên giường xoay qua xoay lại, suy nghĩ rối ren, sau rồi đứng dậy tới bên bàn phấn, lấy ra một chiếc khuyên tai ngọc bích cùng đôi với chiếc bị Hoàn Nhan Tông Trạch lấy mất, đoạn bước lại gần cửa sổ, đẩy tung cửa ném mạnh chiếc khuyên vào bóng đêm.

Khuyên ngọc bích vụt sáng dưới ánh trăng, sau đó rơi tõm vào ao sen. Trăng sáng như dải lụa chiếu xuyên đêm trường, gió đêm lạnh buốt lùa tận đáy lòng, Cẩm Sắt thất thần ngắm trăng một lúc, rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, quay về giường, chốc lát sau liền thiếp say.

Advertisements

9 comments on “Danh gia vọng tộc – Chương 66 (1)

  1. oa mấy hum nay chủ nhà tăng tốc độ đọc quá đã hihi thanks nàng nha!! nàng vất vả rùi
    tuy hơi muộn nhưng chúc chủ nhà năm mới bình an và gặp nhiều may mắn
    đọc truyện ngày càng hay rùi héhé lần này anh Hoàn Nhan còn viết thơ tình đó yêu quá đi~~~~

  2. ối giời ơi, anh nam chính sến thật khó đỡ :v nhưng mà dễ thương quá chừng, Cảm ơn bạn nhiều lắm nhé

♪ Show ur comment ♪

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s