Danh gia vọng tộc – Chương 66 (2)

 

Chương 66 (2)

 

Tảng sáng, trong Thục Đức viện, Hạ ma ma hoàn thành việc tra xét từ trong ra ngoài, Ngô thị thức trắng đêm, thấy Hạ ma ma bước vào liền lệnh Lăng Sương đỡ dậy. Thấy Ngô thị nhìn mình với ánh mắt chờ mong, Hạ ma ma bất giác e dè đáp: “Lão nô đã lật tung cả viện lên, nhưng không phát hiện ra sai sót gì, bã thuốc, ấm sắc thuốc, bát thuốc, tất cả đồ ăn thức uống, còn cả bột trong lư hương đều bình thường… Mấy kẻ có thể động chạm vào những thứ ấy lão nô cũng đã tra hỏi…”

Hạ ma ma thở dài, thấy Ngô thị chán chường thì cất tiếng khuyên lơn: “Phu nhân quản việc nhà nhiều năm, uy thế trong phủ rất cao, thường ngày chẳng ai dám nảy sinh ý đồ xấu với người. Đám tôi tớ trong viện này đều được chọn lựa kỹ càng, từ nha hoàn hầu hạ sát người, ma ma quản sự, cho tới đám nha hoàn, bà vú chuyên làm việc vặt. Từ khi phu nhân raắng. Có lẽ đứa bé này vô duyên với phu nhân, mệnh cách không hợp nhau, từ lúc mang thai đứa bé, phu nhân làm gì cũng không thuận lợi, hẳn nó không có phúc hưởng tình thương của phu nhân, giờ nó đã đi rồi, mong phu nhân bớt đau buồn, nên chú tâm tĩnh dưỡng, phu nhân phải nghĩ tới Đại thiếu gia, Nhị thiếu gia và Đại tiểu thư chứ.”

Ngô thị u uất chán nản, nỗi hận trong lòng không biết trút vào đâu, nàng ta đành chấp nhận sự thật, lát sau cất tiếng hỏi: “Đứa trẻ là nam hay nữ?”

Hạ ma ma thở dài đáp: “Là một vị tiểu thư, phu nhân đừng nghĩ ngợi nhiều.”

Đứa trẻ đã mất, Ngô thị nghĩ Hạ ma ma cũng chẳng cần phải giấu diếm làm gì, bất giác trong lòng nàng ta cảm thấy khá hơn đôi chút. Ngô thị chợt hiện vẻ âm hiểm, nói: “Ma ma, đứa trẻ này không có duyên làm con ta, nó đã đi rồi, vậy hãy để nó vì bà mẹ này mà cố nốt chuyện cuối cùng, như vậy vừa đỡ uổng duyên, vừa có thể giúp ta loại trừ kẻ địch, nó cũng yên tâm đầu thai chuyển thế.”

Lúc Ngô thị dặn dò không được để lộ tin tức, Hạ ma ma đã biết rõ suy tính của nàng ta, giờ nghe vậy hiển nhiên đáp ứng, có điều bà không biết Ngô thị sẽ đối phó với ai, vì thế đáp: “Miễn phu nhân cần, lão nô xin vâng lệnh. Nhưng phu nhân định làm gì? Bây giờ phu nhân đang bị cấm chừng, không tiện động thủ.”

Ngô thị cười lạnh: “Có thù tất báo, tộc trưởng chỉ cấm ta không được ra ngoài, nhưng đâu có nói người ngoài không được phép vào đây. Ma ma chỉ cần biết rằng, có kẻ hại chết tiểu thiếu gia trong bụng ta, ngươi phải làm cho tất cả mọi người trong phủ đều tin vậy.”

Cẩm Sắt tỉnh dậy vào giờ Thìn*, ánh dương rạng rỡ chiếu vào phòng, in lên bồn Tố Tâm lan, cánh hoa trắng trong như ngọc, nàng nheo mắt lấy tay ngăn ánh nắng sáng rỡ, lại ngắm bồn hoa một lúc rồi mới lục đục ngồi dậy, hít ngửi hương lan thơm mát, ngắm nhìn phong cảnh tươi đẹp sớm mai, tâm tình bỗng tốt hơn rất nhiều.

*Giờ Thìn: 7h-9h sáng.

Nhóm nha hoàn bước vào thu dọn phòng ốc, mang đồ ăn sáng lên, Cẩm Sắt ân vặn chỉnh tề, chưa ra phòng khách thì Vương ma ma được Kiêm Nhi dìu vào, bà vừa trông thấy Cẩm Sắt vội bước nhanh tới nắm chặt tay nàng, ngắm nghía một lượt, nước mắt thi nhau rơi xuống, nghẹn ngào thốt: “Tiểu thư có tội tình gì chứ!”

Hôm qua lúc Cẩm Sắt về Y Huyền viện thì trời đã xế chiều, Vương ma ma lại vì ốm bệnh mà ngủ mê man, đến đêm tỉnh dậy mới nghe Liễu ma ma kể hết mọi chuyện, bà đương nhiên vô cùng căm phẫn, vì quá lo lắng cho Cẩm Sắt nên trời vừa hửng sáng đã vội bảo Kiêm Nhi dìu sang đây. Vốn dĩ bà không muốn nhắc lại chuyện dơ bẩn đó, nhưng vừa nhìn thấy Cẩm Sắt lại không nhịn được mà khóc nức lên.

Cẩm Sắt hiểu suy nghĩ của Vương ma ma, đành khuyên bảo bà đôi câu, lại hỏi han bệnh tình bà, Vương ma ma mới sực nhớ ra Cẩm Sắt chưa ăn gì, đoạn lấy khăn lau nước mắt, nói: “Xem lão nô này, chỉ rước thêm phiền hà cho tiểu thư. Tiểu thư mau dùng bữa đi, lão nô khỏe hơn nhiều rồi, chốc nữa sẽ thưa chuyện với tiểu thư.”

Thấy Vương ma ma lộ vẻ băn khoăn lo lắng, Cẩm Sắt biết bà có chuyện muốn nói, nên nàng chỉ sai Kiêm Nhi để ý tới bà, rồi sang phòng khách dùng bữa. Hôm nay tinh thần Cẩm Sắt khá tốt, uống được hết hai bát canh nhỏ, sau đó từ tốn trở về phòng ngủ, sai Bạch Hạc canh gác, rồi cùng bàn chuyện mấy ngày qua với Liễu ma ma và Vương ma ma.

Vương ma ma cất lời trước: “Tiểu thư không ở trong phủ nên lão nô có phần lơ là, chẳng ngờ bọn họ dám ra tay với lão nô. Sáng hôm qua cứ tưởng bản thân ngất xỉu do mệt mỏi, nhưng đêm đến nghe chuyện của tiểu thư, lão nô mới dấy lòng nghi ngờ. Lão nô nghĩ hẳn vấn đề bắt nguồn từ bát canh gà ăn ban sáng.”

Cẩm Sắt nhướng mày thắc mắc, Vương ma ma tiếp tục: “Sáng hôm qua khi đang dùng cơm, lão nô nghe thấy đám nha hoàn cãi nhau ngoài sân, mà đêm trước lão thái thái vừa mới đổ bệnh, chỉ sợ có kẻ thừa dịp chê trách viện của tiểu thư mất quy củ, vì thế lão nô mới ra ngoài xem sao, đến lúc quay về thì thấy Bạch Lộ bước ra từ phòng mình. Con bé quanh co một hồi rồi chạy biến, lúc đó lão nô không để ý lắm, không ngờ chốc lát sau uống canh xong lão nô liền ngất xỉu. Đêm qua nhớ lại, sáng nay lão nô mới ra lệnh cho Kiêm Nhi tìm kiếm, quả nhiên thấy dưới chân giường Bạch Lộ có cái này.”

Vương ma ma dứt lời liền đưa cho Cẩm Sắt một cái hà bao nhỏ, bên trong đựng một gói giấy, nàng mở ra thì ngửi thấy mùi thuốc tỏa ra. Cẩm Sắt chau mày, Vương ma ma cất tiếng: “Có lẽ con bé không nghĩ tiểu thư còn có thể sống sót trở về nên mới sơ ý chưa vứt đi, may mà lão nô nhanh tay.”

Cẩm Sắt cả cười, đưa lại hà bao cho Vương ma ma, đoạn bảo: “Ma ma bảo Kiêm Nhi để vào chỗ cũ, sai người theo dõi Bạch Lộ, đừng để nó phát hiện. Nếu nó định thủ tiêu thì ma ma báo cho nha hoàn Tứ phòng tới góp vui đi.”

Vương ma ma biết nếu chỉ bắt được Bạch Lộ cũng vô dụng, nên đành gật đầu, tất thảy nghe theo lời Cẩm Sắt.

Vương ma ma thấy tiểu thư vẫn điềm nhiên bình tĩnh, trên môi còn vương nụ cười, lại nhớ tới những lời tối qua Liễu ma ma nói, tức thì đỏ hoe mắt, lo lắng hỏi: “Tiểu thư hạ quyết tâm hủy hôn thật sao?”

Biết thể nào Vương ma ma cũng hỏi tới chuyện này, Cẩm Sắt gật đầu đáp: “Vú à, hôn sự này nhất định phải lui. Người ta không thích con, con cũng chẳng muốn trèo cao vào nhà quyền quý.”

Vương ma ma âu lo hỏi: “Hiện giờ tiểu thư không có nhà mẹ đẻ chống lưng, thiếu gia vẫn còn nhỏ tuổi, nếu không nhờ vào hôn nhân với Võ An Hầu phủ thì cả cái nhà này liệu có mấy người thật lòng coi trọng tiểu thư… Dù sao chăng nữa, hiện giờ phu nhân Võ An hầu gây gièm pha bậc này, lúc về kinh Võ An hầu hẳn sẽ trừng trị nàng ta đích đáng, thế tử tuy còn non nớt, nhưng có tình cảm thanh mai trúc mã với người, ngài ấy cũng thật lòng quý trọng tiểu thư, tiểu thư gả cho ngài ấy không phải không tốt. Lão nô nghe nói đến giờ thế tử vẫn chưa nạp thiếp, hiếm có chàng trai nào giữ mình được như vậy… Hơn nữa, hôn sự này dù sao cũng do cố phu nhân định ra, sao có thể nói hủy là hủy ngay được.”

Cẩm Sắt nghe vậy rồi nhìn sang Liễu ma ma, thấy bà ấy lộ vẻ muốn nói lại thôi, hiển nhiên cũng không tán thành việc hủy hôn. Nàng hiểu rõ ưu tư của bọn họ, chỉ mỉm cười nói: “Nếu cha mẹ ta còn sống mà gặp phải chuyện này, hai người chắc hẳn sẽ không phản đối đúng không?”

Bọn họ lặng thinh, nhưng vẻ mặt đã biểu lộ tất cả, Cẩm Sắt ngừng cười, nghiêm túc nói: “Nếu cha mẹ ta còn sống, hai người chắc chắn còn tức tối hơn cả ta. Hai người đang sợ rằng hủy hôn rồi sẽ khó tìm được hôn sự khác tốt hơn đấy thôi.”

Vương ma ma rơm rớm nói: “Hiện giờ tiểu thư được gửi nuôi trong họ, nếu từ hôn thì sẽ rơi vào cảnh cao không tới, thấp chẳng xong. Con vợ lẽ sao xứng với người, những gia tộc có vai vế một chút hẳn không bằng lòng cho con trai trưởng của bọn họ lấy người. Vậy tiêu chuẩn phải hạ thấp xuống, chỉ còn lại những gia tộc sa sút, bần hàn, nhưng như thế thật không xứng với nhân phẩm và xuất thân của tiểu thư. Hơn nữa tiểu thư… tiểu thư lại có dung mạo quá xuất chúng, chỉ sợ bọn họ chẳng dám đón người qua cửa.”

Cẩm Sắt bất chợt cười khổ, nàng đương nhiên hiểu rõ những lời Vương ma ma nói. Sau khi hủy hôn, chẳng những các gia tộc công hầu hiển quý không thèm ngó ngàng tới, mà kể cả những gia đình sa sút nghèo khó cũng chẳng dám rước nàng về. Giả như họ đồng ý đón nàng vào cửa, thể nào cũng có kẻ xì xào rằng họ nhắm vào của hồi môn của nàng.

Lựa chọn tốt nhất là công tử con nhà trí thức sa cơ lỡ vận song có chí lớn, nhưng tìm được người như thế thì khó như mò kim đáy bể. Nếu không nữa thì gia đình thương nhân đại hộ, nhưng dù nhà trai giàu có sung túc đến đâu cũng không tốt cho thanh danh của cha và ông nội, lại càng không có lợi cho sự nghiệp quan trường của Thanh Nhi. 

Càng nghĩ càng thấy khó, vì dù có chọn được một gia đình tương đối tốt thì vẫn đầy rẫy yếu tố bất lợi. So sánh như vậy, chẳng thà gả quách cho phủ Võ An hầu. Dù sao Cẩm Sắt cũng hiểu rõ hoàn cảnh gia đình hắn, hắn hiện giờ lại có lòng với nàng.

Biết rõ tâm tư của hai bà vú, Cẩm Sắt nghiêm giọng bảo: “Ma ma nghĩ gì ta hiểu hết, nhưng ma ma có từng ngẫm rằng, phu nhân Võ An hầu sinh cho Hầu phủ một cậu quý tử duy nhất, lại có Vạn gia chống lưng, chỉ với vài tin đồn vu vơ, Võ An hầu thật sự có thể trừng trị nàng ta? Dẫu sao nàng ta cũng chỉ muốn tốt cho thế tử, Võ An hầu biết chuyện Giang Châu ắt vẫn đứng về phía vợ mình, sẽ không bênh vực ta. Vì làm mất thanh danh Hầu phủ, nàng ta hẳn nhiên sẽ bị khiển trách, nhưng không quá hai năm nàng ta sẽ lại ngồi lên vị trí chủ mẫu. Để chặn đứng miệng lưỡi thế gian, phủ Võ An hầu hẳn sẽ nghênh ta vào cửa, nhưng có cô con dâu nào giống ta không, chưa gả đi đã gây ác cảm, tương lai không có nhà mẹ đẻ chống lưng, liệu có thể sống tự do thoải mái tại Hầu phủ ư? Ba năm nữa ta mới tới tuổi cập kê, bây giờ gả đi nhưng chưa viên phòng, sẽ không được ghi tên vào gia phả, sống ba năm trong Hầu phủ chẳng khác gì dê dâng miệng hổ, chuyện gì cũng có thể xảy ra, đến lúc đó bọn họ giở trò cũ, bày kế hủy hoại danh tiết của ta chẳng phải càng thêm dễ dàng ư? Nếu vì thế mà ta chịu nhục đuổi ra khỏi phủ thì ngay cả tờ giấy hưu thư* cũng chẳng lấy được. Bây giờ Tạ Thiếu Văn yêu thích ta, nhưng liệu kéo dài được bao lâu chứ, huống chi ta có khúc mắc với mẫu thân hắn, dù nặng tình tới đâu cũng sẽ bay sạch vì đủ kiểu gièm pha hãm hại thôi.”

*Hưu thư: Giấy bỏ vợ.

Thấy hai bà vú không biết trả lời thế nào, nàng liền mỉm cười tiếp: “Đằng nào cũng tổn hại tới thanh danh,  lần này ta đã hạ quyết tâm, bất kể thế nào cũng phải từ hôn. Làm người luôn phải có chí khí, nếu mất đi chí khí, sống còn có ích chi. Hơn nữa, ta cũng muốn thuận theo số phận, hiện giờ ta vốn là kẻ sa cơ lỡ vận, sao phải bận tâm nhiều tới xuất thân chứ. Lấy con vợ lẽ thì làm sao? Miễn hắn đoan chính thành thật là được, trước kia tể phụ* tiền triều cũng xuất thân con thiếp thất, nhưng ngài ấy vẫn đưa người vợ tào khang* của mình trở thành nhất phẩm phu nhân đấy thôi? Gả cho con cháu nhà trí thức sa sút thì sao, chưa biết chừng người như thế lại càng mộc mạc chất phác, chững chạc ổn trọng, dù có phải ăn rau qua ngày cũng có nét độc đáo riêng. Còn về gương mặt gây họa này, ta ít ra ngoài là được chớ gì, dẫu sao ta vẫn có của hồi môn phòng thân, sẽ không chết đói chết lạnh đâu. Hai người đánh giá ta cao quá đấy thôi, trên đời đâu hiếm cô nương khả ái yêu kiều, người khác nghe chuyện có khi lại chê cười ta tự cao ngạo mạn quá ấy chứ. Giờ ta vẫn nhỏ tuổi, hủy hôn rồi vẫn còn thời gian tìm kiếm hôn sự khác, so với người chuẩn bị rước vợ vào nhà lại bị từ hôn thì còn tốt hơn chán vạn, tại sao người khác hủy hôn vẫn sống được mà ta thì lại không thể?”

*Tể phụ: Tể tướng.
*Nguyên văn là cụm từ “Tao khang chi thê” (người vợ tao khang, hoặc tào khang): Ám chỉ người vợ (cũng là vợ cả) cưới khi chồng còn nghèo, người vợ tình nghĩa thuở ban đầu còn sống nghèo khổ với nhau.; tiếng Việt còn gọi là người vợ tấm cám (hay tấm mẳn).

Hai bà vú nghe nàng giải thích thuyết phục thì dần xuôi lòng, một lát sau liếc nhìn nhau rồi đồng thanh nói: “Tiểu thư đã quyết tâm đến vậy, chúng nô tài xin nghe theo.”

Ba người tiếp tục bàn bạc chuyện từ hôn, chỉ đợi tin đồn trên chùa Linh Âm truyền xuống thành Giang Châu, rồi nhà họ Thôi gây náo loạn là sẽ thông báo ngay cho nhóm trưởng bối. Bên ngoài bỗng dưng vẳng tới tiếng bẩm của Bạch Hạc: “Tam tiểu thư tới chơi, mời người vào nhà, tiểu thư của chúng nô tỳ đang dùng bữa sáng, vốn định mang bùa bình an xin từ chùa Linh Âm về tặng cho người thì người đã tới trước rồi.”

Cẩm Sắt nghe tiếng ra đón, Diêu Cẩm Hồng vén rèm tươi cười bước vào, nhìn một vòng từ trên xuống dưới Cẩm Sắt, lôi kéo tay nàng nói: “Trông muội hôm nay hồng hào quá, ta vốn cứ lo hôm qua  gặp chuyện, giờ muội vẫn còn trốn trong phòng lén khóc nhè cơ.”

Cẩm Sắt phì cười: “Muội đang trốn trong phòng khóc đấy chứ, nhưng nghe thấy Tam tỷ tới nên vui mừng chạy ra ngay, vì tỷ nhất định mang đồ tốt tới an ủi muội.”

Cẩm Sắt vừa trêu ghẹo vừa liếc nhìn chiếc hộp nạm vàng trong tay con bé nha hoàn đi sau Diêu Cẩm Hồng, Diêu Cẩm Hồng liền nháy mắt nói: “Đó là hộp đựng sổ sách, lát nữa ta phải tới chỗ phụ thân báo cáo công việc, vì thế mới mang nó theo. Thứ tốt thì không có, nhưng tin tốt thì có đấy, mà ta thấy muội đâu cần ai an ủi, ta nói ra tin này đảm bảo muội còn thích thú hơn vớ được vàng.”

Cẩm Sắt bị Diêu Cẩm Hồng chọc cười khanh khách, Bạch Chỉ vừa dâng trà vừa cười nói: “Tam tiểu thư sáng ra đã chọc cho Tứ tiểu thư vui vẻ, tin tốt lành gì vậy, cho nô tỳ dỏng tai nghe với.”

Diêu Cẩm Hồng nghe vậy nhấp một ngụm trà rồi nói: “Tứ muội thật tao nhã, trà của con bé nha hoàn nhà muội pha có vị độc đáo lắm.” Dứt lời liền buông chén xuống, nói nhỏ với Cẩm Sắt: “Sáng hôm nay ta nghe được một chuyện liên quan tới muội từ quản sự cửa hàng lụa.”

Advertisements

8 comments on “Danh gia vọng tộc – Chương 66 (2)

  1. Mong cho Cam Sat som * tu hon * voj Thjeu Van , ta thay co 3 anh la * ung cu vjen * cho Cam Sat roy , ko bjt la aj day , to mo qua dj

♪ Show ur comment ♪

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s