Danh gia vọng tộc – Chương 76 (2)

Chương 76 (2)

 

Căn bệnh này do chính tay nàng tạo ra, sở dĩ nàng phải dùng cách này là bởi bị phát ban thì không thể ra gió, lại cũng chẳng cần uống thuốc, bôi thuốc mỡ mấy ngày là tan, như vậy nàng vừa có thể ở lỳ trong phòng không ra ngoài, vừa khỏi cần uống thuốc, kẻo có kẻ lại mó máy tay chân, có điều bệnh này hơi ảnh hưởng tới sắc đẹp, song tiện lợi nhiều bề. Tạ Thiếu Văn không thể ở mãi trong Diêu phủ, nàng không rời phòng, đám người quỷ kế đa đoan kia tự khắc sốt ruột cấp bách, trong lúc nôn nóng sẽ không thể đề ra được kế hoạch chu toán, hành sự ắt hẳn để lộ sơ sót.

Nàng tin rằng, rất nhanh thôi, lão thái thái và cô chị gái của nàng sẽ không chờ nổi, nàng đang mỏi mắt chờ mong đây. Quả như Cẩm Sắt dự liệu, nàng mới đọc sách được một canh giờ, bỗng nghe thấy bên ngoài vang tiếng Bạch Chỉ thỉnh an.

“Thỉnh an Đại tiểu thư.”

“Tứ muội khỏe hơn chưa?”

Giọng nói của Diêu Cẩm Ngọc đầy vẻ ân cần thân thiết, Cẩm Sắt đặt sách xuống, ra hiệu cho Vương ma ma, Vương ma ma tức thì ra ngoài đón.

“Đại tiểu thư tới thăm ư, tiểu thư dùng thuốc xong đã khỏe hơn rất nhiều rồi, nhưng đang kêu buồn chán đây, may mà có Đại tiểu thư tới thăm, mời Đại tiểu thư vào phòng.”

Diêu Cẩm Ngọc thấy Vương ma ma ra nghênh đón thì cười bảo: “Ta cũng nghĩ muội muội không được ra khỏi phòng chắc buồn chán lắm, nên mới tới thăm.”

Nàng dứt lời liền dẫn theo Diệu Hồng vào phòng, thấy Vương ma ma muốn đi theo thì lại bảo: “Ta thích nhất uống trà do ma ma pha, dạo này vì hai chị em hiểu lầm nhau nên ta ít lui tới Y Huyền viện, giờ đang thèm lắm đây.”

Vương ma ma không thể thoái thác, buộc lòng đáp: “Đại tiểu thư coi trọng lão nô quá, lão nô đi pha trà ngay.” Dứt lời liền ra hiệu cho Bạch Chỉ rồi mới ra ngoài.

Bạch Chỉ toan vén rèn lên lại bị Diệu Hồng nhanh tay làm trước, Diêu Cẩm Ngọc ngoảnh lại nói: “Tứ muội thích yên tĩnh, ta và muội ấy hàn huyên đôi câu, không cần ngươi hầu hạ, hơn nữa ở đây có Diệu Hồng là đủ rồi, Bạch Chỉ cứ lui xuống trước.”

Nàng ta dứt lời thấy Bạch Chỉ vẫn chau mày đứng im tại chỗ thì cao giọng: “Sao? Bạch Chỉ dám không nghe lời ư? Hôm trước còn nghe thấy chuyện Tứ muội muội hiền hậu quá nên bị đám nô tài “nô đại khi chủ”, đè đầu cưỡi cổ, nào ngờ hiện giờ tận mắt trông thấy mới tin là thật, mẫu thân ta dù không ở trong phủ, song lão thái thái ắt hẳn không khoan thứ cho đám hạ nhân ngỗ ngược trong viện này đâu.”

Rõ ràng đám nô tài “nô đại khi chủ” đó là do Ngô thị xếp vào, qua miệng Diêu Cẩm Ngọc thì cứ như thể do Cẩm Sắt không biết quản giáo hạ nhân vậy! Bạch Chỉ tức tối siết chặt tay, không thể không tuân lời.

Diêu Cẩm Ngọc dẫu sao vẫn là chủ tử, nếu nàng khăng khăng không nghe, bị phạt chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ sợ người ngoài lại tưởng tiểu thư không biết quản giáo, khiến đám nô tài được thể vênh váo, ngay cả nha hoàn sát người cũng là đứa không tuân lời chủ tử.

Thầm nghĩ Diêu Cẩm Ngọc hẳn không thể làm gì tiểu thư ngay tại Y Huyền viện, có lẽ nàng ta tới chỉ để tìm hiểu xem tiểu thư bệnh thật hay giả, Bạch Chỉ bèn cúi người thi lễ đáp: “Xin nghe lời Đại tiểu thư, nô tỳ đi chuẩn bị bánh điểm tâm Đại tiểu thư thích ăn.”

Diêu Cẩm Ngọc bấy giờ mới xoay người bước vào phòng, Diệu Hồng nối gót theo sau, Bạch Chỉ đứng dưới cầu thang, dõi mắt nhìn rèm cửa hạ hẳn xuống, dẫu sao vẫn thấy lo lắng không yên, bèn ngoắc Đông Tuyết tới, ra hiệu đứng đây nghe ngóng động tĩnh bên trong rồi mới trở gót.

Cẩm Sắt ở trong phòng cũng nghe thấy tiếng trò chuyện ngoài cửa, nàng bỗng cảm thấy Diêu Cẩm Ngọc xem ra càng ngày càng tiến bộ, càng lúc càng biết suy tính. Diêu Cẩm Ngọc bước vào phòng, Cẩm Sắt trong lòng thầm đề phòng, ngoài mặt thì tươi cười nhìn nàng ta.

Dù đã nghe nói Cẩm Sắt phát ban đầy mặt, nhưng tận mắt nhìn thấy, nàng ta vẫn sửng sốt không thôi, không ngờ Cẩm Sắt dám tự làm hại tới dung nhan, nàng ta nhìn chăm chú vào Cẩm Sắt, cười khẩy: “Tứ muội luôn khiến ta phải kinh ngạc, ta cũng phải học hỏi theo thôi.”

Nghe Diêu Cẩm Ngọc xỏ xiên, Cẩm Sắt chỉ vờ cười, chẳng thèm đáp lời, nơi này không có người ngoài, nàng cũng chẳng buồn diễn vở kịch tình chị em thắm thiết với nàng ta.

Diêu Cẩm Ngọc tự ngồi xuống bàn bát tiên, gõ nhẹ lên mặt bàn khảm lê, chẳng nói chẳng rằng. Cẩm Sắt thấy nàng ta không lên tiếng, nhất thời chưa rõ nàng ta tới với ý đồ gì, bèn quay sang bảo Diệu Hồng: “Ta còn chưa chúc mừng Diệu Hồng nhỉ, ngươi vốn là thân tín đắc lực nhất của Đại tỷ tỷ, ta cứ tưởng ngươi còn phải hầu hạ tỷ ấy lâu dài, không ngờ ngươi lại xuất giá nhanh tới vậy, bao giờ tới ngày vui, ta nhất định sẽ tặng nữ trang* cho.”

*Nguyên văn là “thêm trang”, nghĩa là tặng đồ nữ trang như trâm cài, lược bằng ngọc, gỗ… khi thiếu nữ xuất giá.

Hôn sự của Diệu Hồng và Phúc Sinh coi như đã định, Lưu ma ma đang chọn ngày lành tháng tốt để tổ chức lễ cưới, đón Diệu Hồng vào cửa. Diệu Hồng thấy Cẩm Sắt vừa buông lời, Diêu Cẩm Ngọc liền hơi khó chịu thì vội thi lễ nói: “Nô tỳ vốn đã tới tuổi lấy chồng, nô tì xuất thân hèn kém, may nhờ có tiểu thư ban ơn nên mói được gả làm vợ người. Nô tỳ xin cảm tạ phần thưởng của Tứ tiểu thư trước.”

Nàng ta dứt lời thấy Cẩm Sắt chỉ cười chứ không tiếp tục, còn Diêu Cẩm Ngọc tươi cười thoải mái thì thi lễ lần nữa, nói: “Tiểu thư, y phục xuất giá của nô tỳ vẫn còn thiếu vài hoa văn đa dạng nữa, nghe nói Bạch Chỉ tỷ tỷ tinh thông thêu thùa may vá, nô tỳ muốn tới tìm Bạch Chỉ nhờ vả một phen.”

Diêu Cẩm Ngọc đáp ứng, Diệu Hồng bèn buông chiếc hộp trong tay xuống rồi rời phòng, căn phòng tức thì chỉ còn lại có Cẩm Sắt và Cẩm Ngọc, Diêu Cẩm Ngọc đanh mặt nhìn Cẩm Sắt, hỏi: “Ta thật không hiểu nổi tại sao Tứ muội phải quyết chí từ bỏ hôn sự với Võ An Hầu phủ! Liệu rằng ngươi thanh cao thực sự, hay trong lòng đã có người khác rồi?”

Thấy Diêu Cẩm Ngọc mỉa mai chế giễu, Cẩm Sắt cũng lười phản bác, chỉ nói: “Hôm nay Đại tỷ tỷ tới đây để nói những lời này sao?”

Diêu Cẩm Ngọc hừ lạnh: “Muội bị bệnh, ta hiển nhiên phải qua thăm, đám hạ nhân hẳn cũng muốn nhìn cảnh chúng ta hòa thuận vui vẻ chứ. Hừ, ngươi tưởng ta muốn tới đây sao?”

Nàng ta dứt lời, thấy Vương ma ma bước vào phòng thì không nói thêm nữa, dùng xong trà liền cáo lui. Cẩm Sắt thấy vậy thì nheo mắt bảo Vương ma ma: “Tìm kỹ trong phòng xem có phát hiện thứ bất thường gì không!”

Nàng còn lâu mới tin Diêu Cẩm Ngọc tới đây chỉ vì muốn mang tiếng tốt, nhân thể châm chọc đôi câu. Vương ma ma thấy ban nãy Diêu Cẩm Ngọc nhất quyết muốn ở riêng với Cẩm Sắt thì cũng thấy hơi kỳ quái, bà liền tuân lời cùng đám Bạch Hạc dò xét kỹ càng. Song bọn họ tìm đi kiếm lại trong phòng khách và phòng ngủ nhưng vẫn không phát hiện ra thứ gì bất thường.

Cẩm Sắt nhăn mày, thấy nhóm Vương ma ma lo lắng không thôi thì đành cười nói: “Có lẽ do ta suy nghĩ nhiều, chắc hẳn nàng ta chỉ muốn được thoải mái châm chọc ta cho nên mới khăng khăng đòi trò chuyện riêng.”

Vương ma ma vẫn âu lo, bèn thả Chúa Sơn Lâm vào phòng, để nó ngửi qua chén trà Diêu Cẩm Ngọc từng dùng, lại dụ nó bay quanh phòng xem có phát hiện ra gì không, thấy cuối cùng nó vẫn bình thường thì rốt cuộc mới yên lòng.

Cẩm Sắt khúc khích cười, ôm Chúa Sơn Lâm, vỗ về lên bộ lông của nó, cười bảo: “Ma ma à, Chúa Sơn Lâm của ta đâu phải con cún chứ! Ma ma nhìn xem, trông nó tủi thân chưa kìa.”

Mấy hôm nay Chúa Sơn Lâm có vẻ quen thuộc với đám người Vương ma ma nhiều hơn trước, mặc dù nó chỉ ăn đồ Cẩm Sắt cho, nhưng cũng không bài xích khi thấy bọn họ sáp tới gần. Giờ nó đang làm tổ trên giường, giương đôi mắt đen nhánh trông Cẩm Sắt, kêu rầm rì, quả giống như một đứa trẻ đáng thương. Cẩm Sắt dứt lời, nó liền mổ nhẹ vào ngón tay nàng, khiến Cẩm Sắt ngứa ngáy tới nỗi bật cười khanh khách.

Bạch Chỉ lắc đầu cười, cất tiếng: “Tiểu thư, ban nãy Diệu Hồng và nô tỳ hàn huyên, nàng ta dường như không bằng lòng với hôn sự đó cho lắm. Trước khi rời đi còn bảo nô tỳ rằng nàng ta vô cùng ao ước được như nô tỳ và các vị ma ma bên người tiểu thư, được tiểu thư trân trọng, đối đãi như với thân nhân.”

Cẩm Sắt nghe vậy thì ngừng chơi đùa với Chúa Sơn Lâm, Chúa Sơn Lâm đương cơn đùa nghịch, vẫn hứng chí mổ tiếp vào tay Cẩm Sắt, thấy nàng không có phản ứng gì, lại gắng sức mổ mạnh hơn, tức thì bị Cẩm Sắt phát mạnh vào đầu mới gầm gừ vài tiếng, giương cánh lên che đầu lại, không đùa nghịch nữa.

Cẩm Sắt thầm suy tư, rồi nhoẻn cười, nghe thấy Liễu ma ma nói: “Tiểu thư, làm người ai chả có nhân tâm, Diệu Hồng trung thành tận tâm với Đại tiểu thư, Đại tiểu thư lại không hề xót thương, trái lại còn chà đạp nàng, đúng thật khiến người ta dễ nản lòng thoái chí.”

Cẩm Sắt thấy vậy chỉ tươi cười bảo: “Nàng ta đã nói vậy, hẳn hai ngày tới sẽ còn có hành động khác, nếu nàng tìm tới đây, cứ đối đãi bình thường là được. Sắp tới là sinh nhật của Tam tỷ tỷ, ta đoán nếu bọn họ muốn ra tay, thì chắc hẳn sẽ chọn dịp này. Gặp chiêu thì đỡ chiêu, đừng quá lo.”

Trong khi đó tại Thư Hằng viện, Tạ Thiếu Xuyên đang ở trong phòng Tạ Thiếu Văn dùng điểm tâm, thấy Tạ Thiếu Văn uể oải buông sách xuống, y liền gian manh đảo mắt, mở lời: “Văn đệ đang bị thương mà vẫn chăm chỉ nỗ lực như thế, sang năm ắt hẳn thi đậu Trạng Nguyên, đỗ cả ba kỳ* ấy chứ! Tương lai công thành danh toại, nhất định phải giúp đỡ ca ca với nhé.”

*Ba kỳ ở đây là đỗ cả thi Hương, thi Hội, thi Đình, tương ứng với các tên gọi Giải Nguyên, Hội Nguyên, Trạng Nguyên.

Tạ Thiếu Văn vốn chẳng hề coi trọng Tạ Thiếu Xuyên, nghe vậy thì chỉ cười khẩy, đầu óc vẫn đang nhớ tới Cẩm Sắt. Hắn hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua mà nét mặt càng lúc càng cau có. Tạ Thiếu Xuyên vốn nghe được vài ba chuyện từ đám hạ nhân, mặc dù không hiểu nội tình, song y cũng không phải kẻ ngu, đương nhiên phát hiện ra cậu em họ này hiện giờ như biến thành một người khác, sợ rằng lần này tới Diêu gia cũng vì mưu đồ riêng.

Thấy Tạ Thiếu Văn mặt ủ mày chau, y chợt nảy ra ý tốt, vừa không muốn cậu em họ chỉn chu của mình bị chuyện tình ái ngày ngày dằn vặt, vừa thầm nhớ tới nàng Đại tiểu thư ban nãy, y bèn vừa gảy hạt dưa, vừa toe toét cười nói: “Văn đệ đang u sầu vì Diêu Tứ tiểu thư đối xử lạnh nhạt ư? Chân trời nào mà chẳng có cỏ thơm, nàng ta đã muốn hủy hôn, Văn đệ thỏa mãn tâm nguyện của nàng ta đi vậy, chẳng qua chỉ là một con bé sa cơ thất thế, lại lãnh cảm vô tâm, Văn đệ cần gì phải lo lắng cho tương lai của nàng. Lui hôn rồi nàng ta ắt sẽ thấy ngay sai lầm, còn đệ thì sau này hẳn có đầy giai nhân thanh tú vờn quanh.”

Tạ Thiếu Văn tức tối siết chặt tay, nghiến răng nghiến lợi, còn chưa kịp đáp, Tạ Thiếu Xuyên đã nhanh nhảu tiếp lời: “Ha ha, Văn đệ đúng là người trọng tình trọng nghĩa. Cần gì vì một con bé mà phải buồn bã tới vậy chứ… Ôi xời, nếu thật không cam lòng, vậy dùng thủ đoạn đưa nàng vào cửa là được, đã vào cửa rồi là coi như nằm trong lòng bàn tay đệ, chẳng phải muốn gì được nấy sao? Con gái ấy mà, một khi trở thành đàn bà rồi thì dù có thanh cao trong sạch tới đâu cũng phải chịu thua mà thôi, chờ tới lúc nàng ta một lòng một dạ theo đệ, đệ lại tỏ ra chẳng thèm, đá văng nàng ta ra, như thế mới gọi là sung sướng khoái chí.”

Tạ Thiếu Văn biết y là kẻ chuyên lấy nữ nhân ra để đùa cợt mua vui, lòng thầm khinh thường, mặt đanh lại, nói: “Im ngay! Cẩm Sắt muội muội là hôn thê của ta, Nhị ca nói năng cho cẩn thận!”

Tạ Thiếu Xuyên thấy hắn tức tối thì thầm mỉa mai, song ngoài mặt vẫn cười nói: “Văn đệ đã không thích thì ta không nói nữa vậy. Chẳng qua là thấy ấm ức thay đệ thôi, à, ban nãy ghé Phúc Lộc viện, ta tình cờ chạm trán Diêu Đại tiểu thư, ôi chao, nàng ta đúng là một tiểu mỹ nhân. Nghe nói Diêu Tứ tiểu thư tuy nhỏ tuổi hơn, nhưng dung nhan còn xinh đẹp diễm lệ hơn Đại tiểu thư, hèn chi mà Văn đệ không hề đụng tới nữ nhân, mê mẩn si mê tới vậy.”

Tạ Thiếu Văn căm tức gườm Tạ Thiếu Xuyên, Tạ Thiếu Xuyên đành chắp tay thi lễ, nói: “Thôi được rồi, ta không nói nữa, không nói gì nữa!”

Tạ Thiếu Văn bấy giờ mới nhắm mắt dưỡng thần, hắn ngẫm tới những câu nói của y, sực nhớ tới điệu bộ đáng ghét của Diêu Cẩm Ngọc hôm ở trà lâu, bất giác nhếch môi cười lạnh. Hắn mở mắt nhìn Tạ Thiếu Xuyên, hỏi: “Sao? Nhị ca thích Diêu Đại tiểu thư à?”

Ánh mắt Tạ Thiếu Xuyên chợt sáng lên, cơ hồ chỉ chờ Tạ Thiếu Văn nói ra câu ấy, y đứng dậy bước tới trước giường, nhớ tới dáng người nở nang của Diêu Cẩm Ngọc, mắt liền hiện vẻ mê đắm mơ màng, y nói: “Văn đệ biết đấy, ta vốn không tài giỏi gì cho cam, chỉ thích nhất là mỹ sắc. Nhìn Diêu Đại tiểu thư như thế, ta sao có thể không sốt ruột nóng lòng, nếu Văn đệ có thể giúp ta gặp lại nàng ấy, thì thật đúng là ân nhân của ta rồi.”

Hiện giờ trong lòng Tạ Thiếu Văn luôn đan xen yêu hận với Cẩm Sắt, tuy muốn hủy hoại sự trong sạch của nàng, khiến nàng chịu nhục, song hắn không hề thích việc Diêu Cẩm Ngọc tìm mọi cách hãm hại nàng. Hắn dường như coi Cẩm Sắt là vật sở hữu riêng của hắn, chỉ mình hắn có quyền đùa bỡn, quăng quật, còn kẻ khác thì đừng hòng nhúng tay vào. Hơn nữa vì hắn căm hận Cẩm Sắt vô tình bạc nghĩa, đem lòng yêu kẻ khác, nên cũng thầm hận lây những người không tuân thủ chuẩn mực đạo đức, hành vi hôm đó của Diêu Cẩm Ngọc, trong mắt hắn đúng thật đáng tội chết muôn lần. Vả lại hắn không hề coi trọng Diêu gia, nên giờ nghe thấy Tạ Thiếu Xuyên nói vậy, hắn liền cười lạnh, buông giọng: “Nào đáng gì đâu, Nhị ca cứ chờ đi, đệ đệ sẽ tặng Đại tiểu thư cho Nhị ca sớm thôi. Nhị ca là con trưởng của chú, lại là con cháu Hầu phủ ta, huynh thích ai thì chính là may mắn của người đó.”

Tạ Thiếu Xuyên không ngờ mong muốn lại dễ dàng trở thành sự thật như vậy, y vui mừng tới ngẩn người, lát sau định thần lại liền chắp tay thi lễ với Tạ Thiếu Văn, bảo: “Nếu sự thành, sau này Văn đệ bảo gì ta nhất định làm nấy.”

Advertisements

15 comments on “Danh gia vọng tộc – Chương 76 (2)

  1. đúng là không nói nổi cha TTV này, loại người như thế này thì đến cuối truyện chắc báo ứng dữ lắm đây

  2. TTV này đúng là đệ nhất ngụy quân tử, lúc tử tế thì ngọt nhạt đủ cả. Ông này còn mắc bệnh sĩ diện nữa chứ =))

  3. Ten TTV nay cu nghi Cam Sat la cua rieng han muon lam gi thi lam u? doi day ma mo di!!! co ma chang bang mot cai mong tay cua HNTT
    DCNma biet TTV nghi ve minh nhu vay chac la tuc hoc mau y chu!!
    truyen ngay cang hay, thanks nang nha

♪ Show ur comment ♪

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s