Xuân sắc chóng nhạt phai – Chương 1

 

 

Chương 1: Người thăng quan, người mất mạng… còn có người xuyên không

 

Mõ điểm canh vừa qua giờ Tuất, Tuyền châu Thịnh phủ lục tục treo đèn, trong chính phòng* phía Tây viện, một vị lão phu nhân tóc hoa râm tay lần tràng hạt, mình vận trang phục mộc mạc đơn giản, có phần không hợp với vẻ thanh nhã phú quý mà căn phòng mang lại, lúc này người ngồi bên dưới bà là vị lão gia của Thịnh phủ, tên Thịnh Hoành.

*Nhà chính.

“Tổ tiên phù hộ, lần này con được bình xét thành tích “ưu tú”, ước chừng cuối tháng sẽ nhận được ý chỉ.” Trời mới vào hè, Thịnh Hoành vận phục trang màu bạc, ngữ khí đầy cung kính.

Tiếp tục đọc

Xuân sắc chóng nhạt phai

Tên truyện: Xuân sắc chóng nhạt phai

Tên convert/Tên gốc: Biết không? Biết không? Ứng là lục phì hồng sấu

(Biết chăng? Biết chăng? Hẳn là xanh thắm hồng tàn)

Tác giả: Quan Tâm Tất Loạn

Thể loại: Xuyên không, điền văn, gia đấu, nữ dịu dàng, nam giỏi giang

Độ dài: 221 chương (5 quyển)

Editor: Minh Hạ

Tóm tắt

Một cô thứ nữ tính tình biếng nhác, tinh thần sa sút, thầm nghĩ cuộc sống thời phong kiến quá đỗi gian nan, hà tất phải cố gắng.

Cuộc đời của thiếu nữ cổ đại vốn do gia tộc định đoạt, các mối quan hệ thân sơ móc nối chồng chéo, sự thăng trầm của gia tộc ảnh hưởng trực tiếp tới bản thân, một sự tình bất ngờ xảy ra rất có thể sẽ sinh ra chuyện tai bay vạ gió, Minh Lan nghĩ rằng, muốn có một cuộc sống thuận buồm xuôi gió, được người người tôn trọng, thật sự quá khó khăn.

Xã hội cổ đại nguy hiểm như vậy, thà rằng ngủ quên đến chết luôn cho xong.

*Lục phì hồng sấu nghĩa là lá xanh hoa tàn, chỉ tiết trời lúc cuối xuân đầu hạ, trong khi lá non bắt đầu tươi xanh mơn mởn thì nụ hoa lại dần dần tàn héo. Cụm từ này nghĩa bóng để cảm khái nhan sắc chóng tàn của phận hồng nhan, xuất xứ từ 2 câu trong bài từ “Như mộng lệnh kỳ 2” của nữ thi sĩ Lý Thanh Chiếu đời Tống.

 

Tiếp tục đọc